chic_chick
09-20-2005, 04:54 PM
Cô gái mù
Vì chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới bóng tối, tức giận, tuyệt vọng, mặc cảm. Anh là tất cả những gì để cô còn bám víu cuộc sống. Anh rất yêu cô, thấy cô bi quan quá mức nên quyết định giúp cô lấy lại sức mạnh tự lập. Anh tìm một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng cô đến chỗ làm và từ đó về nhà bằng cách nào? Thoạt tiên anh định đưa đón cô hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Sau đó anh nhận ra phải để cô tự mình đi xe buýt mới là cách đúng. Anh biết cô rất nhạy cảm. Đúng như anh nghĩ, cô hết sức hốt hoảng, phản ứng bằng giọng cay đắng:
- Em bị mù mà. Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?
Anh rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh cùng cô đi xe buýt mỗi sáng mỗi chiều, bao lâu cũng được, đến bao giờ cô quen mới thôi. Hai tuần liền, anh theo cô đến chỗ làm. Anh tập cô sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và để quen với môi trường mới. Anh giúp cô làm quen với các tài xế, nhờ họ để ý đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày. Cuối cùng, cô nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên họ đi hai hướng khác nhau. Thứ ba, thứ tư, thứ năm... cô đều tự đi xe buýt. Cô cảm thấy rất vui vì vẫn tự làm được mọi việc. Thứ hai đầu tháng sau, cô đón xe đi làm như thường lệ. Khi cô đóng tiền mua vé tháng cho tài xế, bỗng nghe anh ta nói:
- Tôi thật ghen tỵ với cô đấy.
Có phải anh ta nói với cô không? Ai lại ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ?
- Sao anh lại ghen với tôi?
- Vì cô được quan tâm bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc.
- Tôi được bảo vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai lái xe theo, đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Đến khi cô qua đường an toàn đi vào nơi làm việc, anh ta vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi.
Cô khóc, cảm thấy anh như đang ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì đã nhận được món quà của tình yêu, có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.
Vì chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới bóng tối, tức giận, tuyệt vọng, mặc cảm. Anh là tất cả những gì để cô còn bám víu cuộc sống. Anh rất yêu cô, thấy cô bi quan quá mức nên quyết định giúp cô lấy lại sức mạnh tự lập. Anh tìm một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng cô đến chỗ làm và từ đó về nhà bằng cách nào? Thoạt tiên anh định đưa đón cô hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Sau đó anh nhận ra phải để cô tự mình đi xe buýt mới là cách đúng. Anh biết cô rất nhạy cảm. Đúng như anh nghĩ, cô hết sức hốt hoảng, phản ứng bằng giọng cay đắng:
- Em bị mù mà. Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?
Anh rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh cùng cô đi xe buýt mỗi sáng mỗi chiều, bao lâu cũng được, đến bao giờ cô quen mới thôi. Hai tuần liền, anh theo cô đến chỗ làm. Anh tập cô sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và để quen với môi trường mới. Anh giúp cô làm quen với các tài xế, nhờ họ để ý đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày. Cuối cùng, cô nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên họ đi hai hướng khác nhau. Thứ ba, thứ tư, thứ năm... cô đều tự đi xe buýt. Cô cảm thấy rất vui vì vẫn tự làm được mọi việc. Thứ hai đầu tháng sau, cô đón xe đi làm như thường lệ. Khi cô đóng tiền mua vé tháng cho tài xế, bỗng nghe anh ta nói:
- Tôi thật ghen tỵ với cô đấy.
Có phải anh ta nói với cô không? Ai lại ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ?
- Sao anh lại ghen với tôi?
- Vì cô được quan tâm bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc.
- Tôi được bảo vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai lái xe theo, đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Đến khi cô qua đường an toàn đi vào nơi làm việc, anh ta vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi.
Cô khóc, cảm thấy anh như đang ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì đã nhận được món quà của tình yêu, có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.